Truyện Điền Văn Hay Nhất – Con Đường Sủng Hậu – Chương 101 đến chương 125



Truyện Điền Văn Hay Nhất – Con Đường Sủng Hậu – Chương 101 đến chương 125
Chào mừng các bạn đến với kênh đọc truyện xuyên màn đêm. Hôm nay tôi xin gửi đến các bạn bộ truyện: Con đường sủng hậu ( sủng hậu chi lộ) từ chương 101 đến chương 125. Mời tất cả các bạn lắng nghe:

Trở lại Đông viện, cùng cha mẹ, đệ đệ, muội muội nói chuyện một hồi, Phó Dung liền trở về phòng đi ngủ, ngồi xe xóc nảy qua lại, thật sự có hơi mệt.

Ngủ thẳng giấc tới hoàng hôn.

Tỉnh ngủ, Phó Dung đem phần thắng cược hôm nay ra xem.

Nam Châu của Thục phi, cỡ quả trứng gà, đây là đồ tốt có tiền cũng không mua được, Phó Dung lệnh cho Mai Hương cẩn thận cất đi. Của Thôi Oản và Tần Vân Ngọc đều là thỏi bạc hai mươi lượng, Phó Dung đặt ở trong tay chuyển chuyển, nói với Mai Hương: “Lan Hương đâu? Gọi đến đây, ta có lời nói với các ngươi.”

Mai Hương mang theo nghi hoặc đi gọi.

Rất nhanh hai người cùng đi vào trong.

Phó Dung đem hai người gọi đến bên người, cho mỗi người một thỏi bạc, nhẹ giọng nói: “Ta cùng vương gia gặp gỡ mấy lần, ta biết trong lòng các ngươi đều có nghi hoặc, cụ thể ta không tiện nói với các ngươi, các ngươi chỉ cần nhớ kỹ, ta làm việc tự có chừng mực, tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm. Bạc này các ngươi cất kỹ, coi như là phí dán miệng đi.”

Nói tới một câu cuối cùng, ngữ khí càng hoạt bát.

Mai Hương, Lan Hương đương nhiên biết đó là lời nói đùa, nhất tề cảm ơn: “Cô nương yên tâm, chúng ta tuyệt đối sẽ không tiết lộ nửa câu.”

Cô nương nhà mình đã cùng vương gia đính hôn, gặp mặt trước thì có quan hệ gì? Cô nương làm việc bí ẩn, ngay cả các nàng bên cạnh đều không rõ ràng, người ngoài càng không có khả năng biết. Hơn nữa các nàng là nha hoàn, cô nương vốn không cần cùng các nàng giải thích, cô nương giọng mềm lời nhẹ đem các nàng làm tâm phúc đối đãi, phần này tình ý, so với bạc đều nặng hơn bao nhiêu.

“Múc nước đi thôi, ta rửa mặt, thừa dịp hiện tại trời lạnh nhanh lại tiếp tục thêu thùa may vá.” Phó Dung duỗi người một cái, có chút bất đắc dĩ nói.

Nàng còn đồ cưới chưa thêu xong đâu.

Mai Hương, Lan Hương cười đi chuẩn bị.

Rửa mặt xong, sảng khoái tinh thần, Phó Dung dời tới dưới cửa sổ khâu đồ cưới, nghĩ tới trong xe ngựa thái độ Từ Tấn đã mềm mại xuống, khóe miệng cong lên. Nam nhân kia, một khi chiếm tiện nghi, liền đều dễ nói chuyện, chỉ hi vọng hắn rụt rè chút, đừng có nửa đêm tới tìm nàng. Phó Dung không nghĩ giận dữ cùng hắn, nhưng loại chuyện này trăm triệu không thể nuông chiều, cho dù có hôn ước cũng không được, miễn cho hắn xem thường nàng.

Đề phòng Từ Tấn, Phó Dung buổi tối cố ý chọn bộ đồ ngủ nghiêm kín.

Nhưng Từ Tấn cũng không định đi.

Trong lòng hắn rất muốn, trong xe ngựa hôn môi làm cho hắn nếm tủy biết vị, hận không thể lập tức đi nhà nàng tùy tâm sở dục. Nhưng hắn lạnh nhạt với nàng lâu như vậy, hôm nay mới hòa hảo liền lại gần, càng thể hiện rõ những lãnh đạm kia chỉ là giận dỗi. Thứ hai, đêm hôm lẻn vào khuê phòng quả thật không quá quân tử, ban ngày nàng chỉ cho phép hắn hôn một cái, nghĩ đến là còn kiêng dè.

Dạo dạo dây Trường Mệnh trong tay, Từ Tấn không tự giác mà liếm liếm môi.

Nàng chủ động hôn hắn, nhiệt tình lên giống hồ ly tham ăn. Hắn muốn lần thứ hai thì nàng cự tuyệt hẳn, chỉ là kiêng dè theo nghi thức xã giao, không phải chán ghét hắn. Tựa như đời trước, tới bên cạnh hắn, nàng liền an tâm sống cùng hắn, có dày công cách ăn mặc tận lực lấy lòng, cũng có ban đêm gắt gao ôm nhau liên tục kiều ngữ…

https://doctruyen365.vn/

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.